Chuyện 3 người lính – Đặng Duy Hưng

Tuấn đập mạnh “ Hùng ơi dậy đi, gần trưa mất rồi!!” Hùng nhíu mắt nhìn qua cửa sổ mặt trời đã đứng bóng” Trễ một tý có sao đâu mà mày nhảy cò cò như bị trộm”. Tuấn nhắc nhở “ Mày không nhớ hôm qua anh chủ quán nói làng của thằng Dũng nhiều ma quỷ. Nếu có muốn vào phải đi từ sáng sớm, trưa tới mặt trời còn sáng bớt sợ hơn”. Dũng cười “ Mày cũng đi lính như tao đánh cả trăm trận, không…

Read More

Chuyện một người cha – Đặng Duy Hưng

Ngồi lái xe nhìn con gái cười giỡn vui với hai đứa bạn làm anh cảm thấy an ủi ít nhất một phần nào đó đang làm trọn bổn phận của người cha. Ly dị với vợ hơn 12 năm rồi từ ngày con bé mới gần 3 tuổi, hai vợ chồng đồng ý chia sẻ thời gian chăm sóc. Mỗi 2 tuần anh được dành trọn cuối tuần với con, hay đôi khi anh rảnh nhận đón chở con và bạn bè sau giờ học thứ 6 đi ăn…

Read More

Ốc mượn hồn

 Ngộ Không Phí Ngọc Hùng         Không có mây sao có mưa, một ngày vì thiếu chân mạt chược, ai đấy vác gã đến. Chủ nhật, gã bắt xe buýt tới đầu đường rồi ghé nhà thờ (Notre Dame Catholic Church) gần nhà tôi. Đi lễ xong, lững thững thả bộ tới phó hội quần hùng. Gã ăn chay trường, tay lúc nào cũng lủng lẳng túi ny lông thủ dăm trái chuối.        Sau mấy lần lui tới, trộm thấy gã chơi mạt chược rất mả, nói chuyện mồm mép như…

Read More

Đứa Con Lai … Hải Tặc

Nguyễn Cát Thịnh Khi ra trường phải động viên vào quân đội , Tôi nhường Anh chân Gia Sư dạy kèm 2 học sinh Trung Học , một trai một gái . Họ là con của một ông Trung Tá bộ Tổng Tham Mưu và Bà Chủ một công ty nhập cảng vải lụa .Cuộc biển dâu xảy ra . Tôi và ông Trung Tá đều bị nhập trại tập trung học tập cải tạo . Tôi học tập một thời gian không dài lắm , có lẽ vì cấp…

Read More

Chinh Phụ Ngâm

Lê Chiều Giang “Chồng em rách nát chiến bàoVi vu gió thổi bay vào Kinh Đô.” Kiều Loan-  kịch thơ Hoàng Cầm Cô bạn lườm nguýt, nhìn tôi như một kẻ ”phản quốc”, khi tôi nói với cô rằng, suốt hết thời thiếu nữ tôi đã chẳng có quen ai, không biết người lính chiến nào trong Quân Đội VNCH. Tôi mê Chinh Phụ Ngâm. Mê những anh hùng Trác Bạc, vung kiếm đao quét sạch quân thù nơi chiến trường xa xăm, mù mịt. Những tráng sĩ kiêu hùng,…

Read More

ĐI TÌM CHÚT PHÙ DU

Lê Anh Tuyết Lang thang trong nắng Melbourne vào ngày Chủ nhật sau một thời gian dài nhốt mình trong khung cửa hẹp, nụ cười của thiên nhiên như rạng rỡ hơn. Những hoa nắng chuyển mình theo gió làm sinh động không gian thoảng hương của cỏ cây và các loài hoa nở muộn. Đặc biệt, những cánh hoa tàn gục trên thân úa màu giữa những nụ hoa vừa chớm và những bông hoa lộng lẫy sắc đã dẫn tôi vào vùng suy tưởng của cõi nhân gian…

Read More

Chiếc lá Trường Xuân!

Đoàn Xuân Thu Nhớ xưa, những năm 70s, thầy và cô Beidler là giáo sư dạy Anh Văn tại trường Đại Học Văn Khoa Cần Thơ. Nhà thầy cô, cất theo kiểu California, ở Khu Văn Hóa đầu đường Tự Đức. Ở đó có một thư viện nhỏ, sách đa phần là tiếng Anh để sinh viên đến đọc hoặc dùng tài liệu tham khảo. Và người viết lần đầu tiên biết đến O. Henry, Mark Twain… qua những tuyển tập truyện ngắn gọi là ‘Ladder books’ (Ladder nghĩa là…

Read More

Chuyện Kể Đêm Mùa Đông Năm Ấy

Phạm Thắng Vũ  Lại một mùa Giáng sinh đang đến gần, câu chuyện dưới đây là của 4 thuyền nhân sống rải rác trong các barrack tại một trại tị nạn thuộc vùng Đông Nam Á. Ở đâu cũng vậy, tuy là trại tị nạn nhưng từ hơn cả tuần nay, không khí Giáng sinh đã rõ nét qua các giai điệu nhạc Noel trong các quán cà phê, trên màn hình ti vi khi chiếu cảnh mùa đông tuyết phủ với lò sưởi ấm cúng bên cạnh cây thông…

Read More

BỨC THƯ TÌNH THỨ 17

Lê Anh Tuyết Anh, Như cơn mộng du giữa cõi mênh mông của trời và biển, em đến trần gian để nếm mùi nhân thế vào một chiều thu bồng bềnh mây nước. Bên kia bờ ảo ảnh, anh thẫn thờ nhìn những giọt nắng soi nhẹ vào góc suy tư. Có gì không, khi thời gian ngừng lại, ghé qua một không gian lạ lẫm. Nơi ấy có mảnh trời riêng rớt xuống thật gần. Mây vần vũ ôm đại dương tím sẫm và hoàng hôn phủ kín người…

Read More

MỘT BẮT ĐẦU HAY KẾT THÚC

Lê Anh Tuyết Đêm vẫn cứ buông. Trâm vẫn một mình lơ đãng ngắm trời khuya. Mặt nước sông vẫn vậy, lặng lẽ lấp lánh chút ánh sáng vàng của đèn đêm trên phố. Sự phản chiếu ấy có giống cuộc đời? Mọi thứ dường như quá ngắn ngủi kể cả một kiếp người. Trâm còn nhớ, một sáng chúa nhật trời nắng nhạt trải dọc bờ sông: “Anh muốn đến thăm em? 9g nhé?”. “Vâng, nhưng hãy 10g”. Chuông reo. Anh vào với một quyển sách cầm tay. Một…

Read More