Chinh Phụ Ngâm

Lê Chiều Giang “Chồng em rách nát chiến bàoVi vu gió thổi bay vào Kinh Đô.” Kiều Loan-  kịch thơ Hoàng Cầm Cô bạn lườm nguýt, nhìn tôi như một kẻ ”phản quốc”, khi tôi nói với cô rằng, suốt hết thời thiếu nữ tôi đã chẳng có quen ai, không biết người lính chiến nào trong Quân Đội VNCH. Tôi mê Chinh Phụ Ngâm. Mê những anh hùng Trác Bạc, vung kiếm đao quét sạch quân thù nơi chiến trường xa xăm, mù mịt. Những tráng sĩ kiêu hùng,…

Read More

ĐI TÌM CHÚT PHÙ DU

Lê Anh Tuyết Lang thang trong nắng Melbourne vào ngày Chủ nhật sau một thời gian dài nhốt mình trong khung cửa hẹp, nụ cười của thiên nhiên như rạng rỡ hơn. Những hoa nắng chuyển mình theo gió làm sinh động không gian thoảng hương của cỏ cây và các loài hoa nở muộn. Đặc biệt, những cánh hoa tàn gục trên thân úa màu giữa những nụ hoa vừa chớm và những bông hoa lộng lẫy sắc đã dẫn tôi vào vùng suy tưởng của cõi nhân gian…

Read More

Chiếc lá Trường Xuân!

Đoàn Xuân Thu Nhớ xưa, những năm 70s, thầy và cô Beidler là giáo sư dạy Anh Văn tại trường Đại Học Văn Khoa Cần Thơ. Nhà thầy cô, cất theo kiểu California, ở Khu Văn Hóa đầu đường Tự Đức. Ở đó có một thư viện nhỏ, sách đa phần là tiếng Anh để sinh viên đến đọc hoặc dùng tài liệu tham khảo. Và người viết lần đầu tiên biết đến O. Henry, Mark Twain… qua những tuyển tập truyện ngắn gọi là ‘Ladder books’ (Ladder nghĩa là…

Read More

Chuyện Kể Đêm Mùa Đông Năm Ấy

Phạm Thắng Vũ  Lại một mùa Giáng sinh đang đến gần, câu chuyện dưới đây là của 4 thuyền nhân sống rải rác trong các barrack tại một trại tị nạn thuộc vùng Đông Nam Á. Ở đâu cũng vậy, tuy là trại tị nạn nhưng từ hơn cả tuần nay, không khí Giáng sinh đã rõ nét qua các giai điệu nhạc Noel trong các quán cà phê, trên màn hình ti vi khi chiếu cảnh mùa đông tuyết phủ với lò sưởi ấm cúng bên cạnh cây thông…

Read More

BỨC THƯ TÌNH THỨ 17

Lê Anh Tuyết Anh, Như cơn mộng du giữa cõi mênh mông của trời và biển, em đến trần gian để nếm mùi nhân thế vào một chiều thu bồng bềnh mây nước. Bên kia bờ ảo ảnh, anh thẫn thờ nhìn những giọt nắng soi nhẹ vào góc suy tư. Có gì không, khi thời gian ngừng lại, ghé qua một không gian lạ lẫm. Nơi ấy có mảnh trời riêng rớt xuống thật gần. Mây vần vũ ôm đại dương tím sẫm và hoàng hôn phủ kín người…

Read More

MỘT BẮT ĐẦU HAY KẾT THÚC

Lê Anh Tuyết Đêm vẫn cứ buông. Trâm vẫn một mình lơ đãng ngắm trời khuya. Mặt nước sông vẫn vậy, lặng lẽ lấp lánh chút ánh sáng vàng của đèn đêm trên phố. Sự phản chiếu ấy có giống cuộc đời? Mọi thứ dường như quá ngắn ngủi kể cả một kiếp người. Trâm còn nhớ, một sáng chúa nhật trời nắng nhạt trải dọc bờ sông: “Anh muốn đến thăm em? 9g nhé?”. “Vâng, nhưng hãy 10g”. Chuông reo. Anh vào với một quyển sách cầm tay. Một…

Read More

PHỤ NỮ VÀ XUÂN

Thu Tuyết Một người bạn Facebook đã hỏi tôi: “Có bao nhiêu mùa xuân trong cuộc đời người phụ nữ?” Tuổi ấu thơ, Tết là thiên đường, là hân hoan với mọi thứ chumg quanh. Những bộ quần áo rực rỡ, hoà vào sắc hoa xuân cùng đàn bướm lượn lờ… và màu nắng, tạo nên một sắc thái riêng của xuân mà không lẫn lộn vào đâu được. Riêng tôi lúc ấy, nghe như có cái mùi của xuân. Đó là một hỗn hợp mùi: mùi từ bộ quần…

Read More

BỨC THƯ TÌNH THỨ 16

Thu Tuyết Anh, Đêm thì thầm về câu chuyện của ngày mai khi bình minh ló dạng. Tiếng dương cầm vẫn nhẹ bay trong căn phòng thoảng mùi hương Lavender như mê hoặc tâm hồn lờ mờ cơn mộng phù du. Chiếc ghế còn lưu lại một dáng ngồi và cây đàn guitar như chờ người gảy phím. Em thả hồn xa xăm trong vùng tối của khu vườn có tiếng dế đêm và đoá quỳnh vừa chớm nở… Chiếc bàn cô đơn trong bóng tối như ẩn chứa một…

Read More

MÙA XUÂN HỒI SINH

Thu Tuyết Một con quạ đen đậu trên cành cây trơ trọi trong ánh nắng tàn sót lại của chiều muộn làm tôi liên tưởng đến sự ra đi của những cụ ông, cụ bà trong các viện dưỡng lão vì Covid. Một nỗi buồn len vào không gian xám của buổi chiều. Màu đen và hoàng hôn như hình với bóng. Con quạ đen là bóng của hoàng hôn và chiều muộn là chứng nhân cho sự tồn tại và ra đi của những sợi nắng tàn. “Một mình…

Read More

Tuyến đường ga Ấm Thượng

 Nguyễn Tường Thiết Tôi kéo chiếc va ly ra khỏi phòng để trên hành lang của khách sạn Galaxy. Chúng tôi thuê hai phòng trên lầu ba. Khoá cửa tôi đi dọc theo hàng lang gõ cửa phòng số 319. Lát sau cửa mở. Steve, đứa rể Mỹ, thò đầu ra nói:– We are ready.Thảo, con gái tôi, mở rộng cửa, kéo theo cái va ly to. Nó nhìn tôi nói:– Mẹ phải mặc thêm áo lạnh. Con nghe nói trên Sapa lạnh lắm đấy.Nói xong nó mở va ly…

Read More