Anh còn nợ em – Tamar Lê

Anh còn nợ em Ở Việt Nam, người giàu cũng nhiều mà người nghèo còn nhiều hơn. Cứ xem mấy video clips cho thấy những người bị đuổi ra khỏi nhà trọ trong đại dịch Covid, rồi phải tay bồng, tay dắt bầy con nhỏ đi bộ cả trăm cây số về quê để may ra được ‘yên bình’. Thường thường người nghèo còn bị thêm cái họa mắc nợ. Mắc nợ là việc cực chẳng đã, chứ ai mà muốn mắc nợ… nhưng khi mắc vào rồi thì khó…

Read More

Ngọc Trang hát với dòng sông – Tamar Lê

Nhìn vào bản đồ Việt Nam mình, dù không phải là thi sĩ, nhiều người cũng có thể mường tượng đó là một cô gái duyên dáng, dễ thương với chiếc nón lá và tà áo dài tha thướt như dáng tiên. Không những vậy, Việt Nam có thể nói là quê hương của nhiều dòng sông lãng mạn, dù có tha hương đâu đó trên đất người, tâm hồn người Việt luôn luôn quyến luyến với dòng sông quê nhà. Sông quê em đôi khi không lặng lẽ Vào…

Read More

Anh vẫn yêu màu tím – Tamar Lê

Anh vẫn yêu màu tím “Dù những bắt hạnh đã xẩy ra cho đời tôi, luôn luôn tôi tin tưởng rằng ai ai cũng có trái tim nhân hậu cho đời và cho người” – Anne Frank Hồi xưa tôi thường theo mẹ đi xem hát bội ở làng… Mẹ tôi bảo: trên sân khấu có hai loại quan thần: râu đen là người xấu, râu trắng là người tốt, trong lối nhìn lưỡng diện ‘thiện – ác’. Vì còn ‘rất là con nít’, tôi chia bạn bè ra hai…

Read More

Tulip Vàng Em Áo Tháng Mười. Thơ Hư Vô

Tulip vàng áo em một thuở Tháng mười ngọt tựa bóng tình nhân Em về cho nắng thơm vườn cũ Nhịp guốc dài theo mỗi bước chân. Tôi như làn gió bâng quơ thổi Vạt áo em bay lộng phố phường Mùi con gái như còn lảng vảng Nghiêng cành một đoá Uất- Kim-Hương. Mà cũng có lần tôi mường tượng Nụ hoa nở chậm giữa môi người Nghe thơm từ thuở em mười sáu Quấn tôi vào tà áo vàng tươi! Là cả một thời tôi đắm đuối Hồn…

Read More

Trang hồi ký không bao giờ quên – Tamar Lê

Vào cuối tháng Tư năm 1975, Khi đó, tôi đang dự hội nghị quốc gia ở Schonell Special Education Research Centre của đại học Queensland. Một tuần được rời xa Tasmania để khi trở về thì tình yêu Tasmania sẽ dâng trào hơn nữa. Nhưng trong tâm hồn tôi hình như có gì bất ổn. Khi tôi trình bày xong bài research của mình thì một đồng nghiệp kêu tôi ra uống café trên campus và chia sẻ: “I am sorry to let you know that Saigon is in pain…

Read More

Giải Nobel Văn Chương 2021: Abdulrazak Gurnah và những số phận bị kẹt giữa hai nền văn hóa

Abdulrazak Gurnah được Viện Hàn lâm Thụy Điển nhận xét khi quyết định trao giải: “Vì sự thâm nhập không khoan nhượng và đầy nhân ái của ông với những tác động của Chủ nghĩa Thực dân và số phận của những người tị nạn trong hố sâu ngăn cách giữa các nền văn hóa và lục địa”. Sinh năm 1948, Abdulrazak Gurnah mang trải nghiệm của mình với tư cách là một cư dân của cả châu Phi và châu Âu vào tác phẩm. Tác giả sinh ra ở…

Read More

Gửi Ai Đó. Thơ Hoàng Nga

Là con đường tôi từng ngang quaNgày trôi chậm chạp như đang giàNắng ngái ngủ trên hàng khuynh diệpVõ vàng từng ngọn cỏ xót xa Là buổi sáng mù sương không nhauBiển đời trôi trăm nhánh lao xaoLà cội hoa sầu nơi quán vắngĐôi chỗ ngồi bụi phủ hư hao Là góc phố quen từng viên sỏiĐã vô hình như thể mù khôngXin đừng hỏi sao trời cố xứCon đường xưa bụi đã thôi hồng… Là một chốn tôi không về nữaBởi ngang trời mây đã ngừng bayNgười nợ đất…

Read More

Thế giớI của nàng – Đặng Duy Hưng

Chưa bao giờ nàng thấy chán nản như hôm nay, đúng là ác mộng cuộc đời không biết sao liên tiếp đến với nàng!? Đang ôm cái thùng đồ đạc cuối cùng lên chung cư nàng nhìn thấy người đàn bà trong bộ đồ trắng giống như sương đứng bên cửa sổ căn hộ. Có lẽ do mệt mỏi cả tuần nay di chuyển từ tiểu bang chỗ cũ đến tỉnh lỵ này ?! Mặc kệ nàng nghĩ, hôm nay chuẩn bị một cuộc đời mới, ly dị người chồng…

Read More

Ký ức Hội An – Trâm Anh

Cứ mỗi lần được nhận những món ăn từ các bàn tay nội trợ đảm đang, ký ức ngọt ngào của cô lại có dịp trỗi dậy như những thước phim quay chậm , trình chiếu lại những tháng ngày hoa mộng xa xưa mà lâu nay nằm im lìm đâu đó trong tâm khảm. Lần này không phải là bánh pate’ Chaud hay món gì khác mà là chè bắp thơm ngon của chị Nhung Trường Kim, một món chè được nối liền với một địa danh không chỉ…

Read More

Buổi sáng đầu tiên ở Melbourne – Tamar Lê

Lúc xe đưa tôi đi xuống Clayton, tôi thật sự không thấy ai cả hai bên đường, mà chỉ có những hàng xe dài thứ tự nối đuôi nhau chạy một cách bình thản trên đường phố. Cuộc sống ở đăy thật bình yên, không giống như Saigon mà tôi đã để lại phía sau. Lúc còn lái chiếc xe Honda trên đường phố Saigon, tôi đôi lúc hay bực bội vì người này chen lấn người kia, nhưng bây giờ thì thấy nhớ nhớ thương thương, trong sự hỗn…

Read More