Em Về Như Gió Độc. Thơ Hư Vô

Sáng đội mưa lên núiTrời đất bỗng mịt mùChiều dắt nhau xuống biểnThuyền chở khẳm mùa thu. Em về như gió độcChọc thủng một vực sầuCho biển sâu dậy mộngLòng đá còn biết đau. Tôi lao đao lạng quạngNgang nhịp thở bập bềnhHồn như phiến lá mụcTrôi vào em lênh đênh. Mưa bay chưa ướt tócMà núi đã bạc đầuMen theo chiều đá dựngCùng bước qua đời nhau. Chỗ em vào nương náuTrái tim đã dật dờCòn vang trong nhịp thởTiếng thét gào cuồng mơ. Núi cao còn biết lởKhi…

Read More

Tulip Vàng Em Áo Tháng Mười. Thơ Hư Vô

Tulip vàng áo em một thuở Tháng mười ngọt tựa bóng tình nhân Em về cho nắng thơm vườn cũ Nhịp guốc dài theo mỗi bước chân. Tôi như làn gió bâng quơ thổi Vạt áo em bay lộng phố phường Mùi con gái như còn lảng vảng Nghiêng cành một đoá Uất- Kim-Hương. Mà cũng có lần tôi mường tượng Nụ hoa nở chậm giữa môi người Nghe thơm từ thuở em mười sáu Quấn tôi vào tà áo vàng tươi! Là cả một thời tôi đắm đuối Hồn…

Read More

Gửi Ai Đó. Thơ Hoàng Nga

Là con đường tôi từng ngang quaNgày trôi chậm chạp như đang giàNắng ngái ngủ trên hàng khuynh diệpVõ vàng từng ngọn cỏ xót xa Là buổi sáng mù sương không nhauBiển đời trôi trăm nhánh lao xaoLà cội hoa sầu nơi quán vắngĐôi chỗ ngồi bụi phủ hư hao Là góc phố quen từng viên sỏiĐã vô hình như thể mù khôngXin đừng hỏi sao trời cố xứCon đường xưa bụi đã thôi hồng… Là một chốn tôi không về nữaBởi ngang trời mây đã ngừng bayNgười nợ đất…

Read More

Em Về Như Gió Độc.Thơ Hư Vô

Sáng đội mưa lên núiTrời đất bỗng mịt mùChiều dắt nhau xuống biểnThuyền chở khẳm mùa thu. Em về như gió độcChọc thủng một vực sầuCho biển sâu dậy mộngLòng đá còn biết đau. Tôi lao đao lạng quạngNgang nhịp thở bập bềnhHồn như phiến lá mụcTrôi vào em lênh đênh. Mưa bay chưa ướt tócMà núi đã bạc đầuMen theo chiều đá dựngCùng bước qua đời nhau. Chỗ em vào nương náuTrái tim đã dật dờCòn vang trong nhịp thởTiếng thét gào cuồng mơ. Núi cao còn biết lởKhi…

Read More

Chào Em Tháng 10. Thơ Hư Vô

Chào nhau một nụ tháng 10Mùa thu nở giữa môi người ngọt ngâyCảm ơn em mái tóc dàiThả tôi lêu lỏng trên vai một thời. Chào nhau nụ ấm hơi ngườiCảm ơn em đã vì tôi biết buồnNgập ngừng cúi xuống bóng gươngÁo chia hai vạt như sờn một bên! Ơn em xin nguyện đáp đềnHồn tôi lãng đãng cũng mênh mang rồiTrả nhau chưa dứt nợ đờiMà trái tim đã tơi bời đó em. Nợ nần chồng chất nặng thêmCảm ơn em vẫn còn kềm chân tôiChào em môi…

Read More

Man Mác Bóng Thu Phai. Thơ Hư Vô

Chiều đang chạm trên từng xác láMà hồn tôi như một tàng câyChơ vơ đứng đợi lần em tớiĐể thấy mùa thu đã rụng đầy! Xoè tay che nắng len vào mắtĐếm những vàng phai nỗi nhớ ngườiCòn nghe trong thoáng heo may gọiNhư có em về chung bóng tôi! Rắc hương cho gió thơm mùi tócTrên áo vai xưa đã bạc màuChỗ em cũng có lần nương náuGiấu buồn vào giọt lệ xanh xao. Mà cả đời tôi còn lảo đảoLăn theo những phiến lá mịt mùThì nắng có vàng…

Read More

Bài Viết Cho Thuần Ngày Trở lại Wollongong…Thơ Hoàng Nga

Người không níu áo em saoBao nhiêu năm đã qua cầu gió bay. Em về người chắc không hayDẫu con phố ấy chẳng thay đổi nhiềuDốc mù sương. Biển liêu xiêuVài con sóng trắng cuối chiều đuổi nhauNgọn đèn đôi vẫn bên nhauChiều nghiêng đôi cánh hải âu bay về. Em về. Người ạ. Em về.Mười lăm năm. Lạ. Bốn bề thinh khôngEm qua ngả phố mấy vòngBàn tay dấu mặt vào trong nỗi buồnBàn chân nhiều lúc ngập ngừngNgờ như có tiếng gọi thầm trên vai. Em về… Chắc…

Read More

Khúc Mưa Tháng 9. Thơ Hư Vô

(Thiếu Nữ. Tranh Đinh Cường) Đêm rắc mưa cho hương đầy tócTháng 9 về quanh những gót chânPhố xá chờ nhau đèn thao thứcSoi buồn chưa rõ mặt tình nhân. Con đường có lần em qua đóLời hẹn hò còn đỏ son môiTôi về không kịp như đã hứaGiọt mưa xoá mất bóng em rồi! Bàn tay lạnh cóng như sỏi đáDụi mắt rưng rưng nỗi nhớ ngườiHàng cây bàng mấy lần thay láMà nghe hối hả bước chân tôi. Chỗ có mũi tên đường rẽ tráiMưa bay đâu còn…

Read More

Chốn Đã Mất Tên. Hoàng Nga

Hoàng Nga (Chân dung nhà văn Hoàng Nga) Cuối cùng, khi quan hệ tình cảm giữa tôi với Triết dành cho nhau chỉ còn lại một mớ hổ lốn, và sau bao nhiêu năm gầm gừ, rình ngó nhau kiểu cọp săn mồi, mỗi đứa đã yên ổn tọa vị một phương ở đất khách quê người, tưởng sẽ chẳng bao giờ còn có cơ hội nhìn thấy mặt nhau lần nữa, bỗng thình lình lại đụng mặt trong một bữa tiệc cưới ở Sài Gòn. Tôi hoàn toàn không…

Read More