Đợi Chờ. Truyện ngắn Khái Hưng

Khái Hưng (Truyện ngắn này được đăng lần đầu tiên trên Tuần Báo Ngày Nay số 17, in ngày chủ nhật 19/ 07/ 1936 tại Hà Nội) Cây im, sông lắng đợi xuân vềThế Lữ Linh cho ngựa phi nước kiệu lớn, qua dặng đồi cỏ tranh, hấp tấp, vội vàng như người đi đâu có việc gì cần kíp. Tới chỗ sông Thương lượn khúc chảy ven đường Bố Hạ, quanh một quả đồi rộng trồng cam, Linh kìm cương, nhẹ nhàng nhẩy xuống đất, buộc ngựa vào một…

Read More

Huyền Khúc. Thơ Đặng Triều

Vẫn còn đây, ngoài cõi sống âm u .Đêm trăng sáng và bầu trời ngọc bích.Mà đắm đuối như thiên đường cổ tích.Trả hờn căm về với nỗi buồn xa.Cả nguồn yêu người mới phụ tình ta.Vừa xao động vài giọt sương trên mắt…Bóng thong thả lướt êm triền cỏ mượt.Này này em gấm lụa cố che đời.Thuở lầu son, chen chúc tiếng mưa rơi.Nhạc liên xướng khúc tôn ca hoàng hậu .Lúc tơ tưởng, lúc nhặt khoan tiết tấu.Âm thanh nào rên rỉ buốt can trường….Ta, một lần làm…

Read More

Nghiệp Hành. Thơ Hư Vô

Hồn tôi như biển độngXua thuyền em ra khơiCó bơi vào vô tậnChưa chắc khỏi luân hồi. Kiếp này còn lận đậnLà còn nợ nần nhauĐời sau có gặp lạiCũng chỉ mới bắt đầu. Hoá thân thành đá cuộiHay làm cây trên rừngThì tôi vẫn đứng đợiĐược em làm tình nhân. Để nghe lời đá gọiRừng xưa cũng xôn xaoEm về như bóng chạmVào tim tôi rạt rào. Nếu không là hành nghiệpĐâu gặp nhau chốn nàyEm chưa thành huyễn mộngMà mây vẫn còn bay… Hư Vô

Read More

Sài Gòn. Thơ KB

Mai tôi xa rồi, Saigòn ơiPhút chia ly có luống chút ngậm ngùiTim nhỏ nhưng chứa đầy phiền muộnTay gầy sao với được yêu thương… Ngày xưa ấy em môi hồng, mắt sángBước rộn ràng qua lối nhỏ tìm nhauQuán nước xưa nơi ta hò hẹnGóc phố này chân từng đã dạo quaVòng tay ấm, đâu rồi cơn mê loạn?Nắng rát da mà lòng sao lạnh giáCơn mưa rào xóa được nỗi niềm đau? Mai tôi xa rồi, có buồn không?Người yêu ơi, nghe thương nhớ ngập lòngCánh chim mỏi…

Read More

Làm Sao Mà Quên Được. Thơ trầnthịminhchâu

Làm sao quên được tháng tư,Con đường di tản, lòng như chết rồi.Từ em nức nở khô môi,Tình buồn lạc mất,tình trôi nơi nào? Tháng tư tiếng khóc nghẹn ngào,Nhìn anh cởi áo, lệ trào chẳng nguôi.Thôi đành một tiếng buông xuôi,Tàn dư chiến trận,đất trời cũng nghiêng. Chân đi trong cõi đảo điên,Người còn người mất, oan khiên đoạn trường.Đáy hồn chứng tích đau thương,Tàn Xuân đi nhặt thịt xương dân lành. Mỗi năm chít một vành tangBốn mươi sáu mảnh, dầy tang nát lòng.Việt Nam sáng nhớ chiều…

Read More

Trong Đất Trời Nhau… Thanh Tâm Tuyền

Thanh Tâm Tuyền Ảnh: Ngọc Dũng – Mai Thảo – Đinh Cường – Thanh Tâm Tuyền (ảnh của hs Phan Nguyên) Trong đất trời nhau mình vẫn gần (Mai Thảo) Khu lều bạt Thăng Long, nơi tạm trú sinh viên Hà Nội di cư nằm ngay trung tâm thành phố trên đất Khám Lớn Sài Gòn cũ tháo dẹp. Sinh viên chuyển vào Đại Học Xá Minh Mạng, dù công trình xây cất chưa hoàn tất. Đặc san Lửa Việt của Hội Sinh Viên Đại Học Hà Nội, do anh…

Read More

Nhát Gương. Thơ Hư Vô

Hình hài tôi đau điếngChỗ thương tích hoành hànhEm mảnh gương bén ngótLao tới đời lạnh tanh. Từ trong cơn thảng thốtĐã cứa nát tim nhauVết đau còn cào cấuCho em biết thét gào. Nơi hồn tôi nương náuDung nhan em một lầnBềnh bồng như ngọn sóngĐang ập vào hư không Có dài thêm giấc mộngChớp mắt cũng vô thườngTựa nhát người dộng xuốngĐã tan tành bóng gương… Hư Vô

Read More

Mê Lộ. Thơ Hư Vô

Áo bay bụi lấp chân ngườiEm đi bỏ lại đất trời quạnh hiuBước qua thành quách tiêu điềuHồn tôi như thể đã phiêu diêu rồi. Chào nhau con mắt xa xôiNgoảnh lại chưa tới một thời lãng duĐường em đi đã mịt mùLối xưa thắp ngọn thiên thu biệt ngàn. Nợ người một khúc tình tanTrả em ngày tháng hoang đàng đắm sayQuay lưng giấu thoáng hương bayCòn nghe tiếng khóc hoài thai tội tình. Từ trong giọt lệ lung linhCó chiếc bóng bỗng cựa mình khóc vangNhón theo đóm…

Read More

Nhớ Quê Nhà. Thơ Trầnthịminhchâu

Hai dòng nước mắt trên gò má,Chảy rất hồn nhiên giữa cuộc đời.Nơi đây sạch sẽ, mà vẫn nhớ,Nhớ mùi bùn đất của quê tôi. Chân bước sình lầy mùa nước lũ,Thương mái tranh nghèo với tháng năm.Bên này chót vót nhà cao lắm,Mà ngại lòng mình chẳng đủ cao. Đêm nay tiếng dế buồn đứt ruột,Quê nhà xa quá mãi mù khơi.Sao nhớ trăng thanh,vàng cửa sổ.Đợi người chiến sĩ, tận đầu non. Còn nhớ nhiều, kể hoài không hết,Có nỗi buồn từ tháng tư đen.Bao khổ nạn ngày…

Read More

Bài Ơn Em Tháng Tư. Thơ Hư Vô

(Chân dung Hư Vô. Photo by Huỳnh Hoàng Oanh) Tháng tư rạch tim anh như dao nhọnCảm ơn em những vết cắt ngọt ngàoĐể anh biết tình yêu là hung bạoHạnh phúc nào mà không có lao đao! Chỗ vết thương còn chưa khô giọt máuCho tim anh thổn thức giấc mơ đầuCảm ơn em một thời tình che giấuĐể còn làm chứng tích nửa đời sau. Thì cũng đã nợ nần nhau một kiếpNhững ân cần rồi vẫn phải buông tayAnh có nấn níu cho dài quá khứBóng em…

Read More