Bài Ơn Em Tháng Tư. Thơ Hư Vô

(Chân dung Hư Vô. Photo by Huỳnh Hoàng Oanh) Tháng tư rạch tim anh như dao nhọnCảm ơn em những vết cắt ngọt ngàoĐể anh biết tình yêu là hung bạoHạnh phúc nào mà không có lao đao! Chỗ vết thương còn chưa khô giọt máuCho tim anh thổn thức giấc mơ đầuCảm ơn em một thời tình che giấuĐể còn làm chứng tích nửa đời sau. Thì cũng đã nợ nần nhau một kiếpNhững ân cần rồi vẫn phải buông tayAnh có nấn níu cho dài quá khứBóng em…

Read More

Mường Tượng Một Mùi Hương. Thơ Hư Vô

Em ngồi phủi áo mơ phaiMùa xuân ngủ muộn trên vai một thời Bàn tay có chạm bóng tôiXin em giữ lại cho đời còn nhau. Áo xưa dẫu có nhạt nhầu Cũng là chỗ để vết đau cựa mình.Hồn tôi hối hả phiêu linhCòn nghe lãng đãng tội tình cưu mang. Chỗ có di tích dã tràng Em bỏ quên dấu chân hoang dọc đường Tôi về nhặt lại mùi hương Trong từng hơi thở còn mường tượng em. Như có hạt sỏi trong timÂm thầm lăn lóc giữa triền vực sâuNgày em giũ…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 409

DẤU ĐINH Chúa đã chịu chết trên cây Thánh giáĐể cứu chuộc loài người khỏi hư haoAnh đóng đinh em vào đời vàng đáCho trái tim chảy giọt máu ngọt ngào. Em có chạy trời cũng không khỏi nắngBởi em là tặng phẩm Chúa cho anhCánh cửa thiên đàng không còn ổ khoáTừ ngày Thánh Nữ bước xuống trần gian. Sẽ không còn lạc nhau dù thất tánDấu đinh trên da thịt dễ gì tanAnh lùa hết mây đan vào trong nắngƯớp trầm hương cho áo cưới thêm vàng. Để…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 408

CHUYẾN TÀU CUỐI Sân ga nhỏ đâu còn em ở đóPhố xá đông mà thiếu một ngườiTàu chở em đi vào trạm cuốiBiết có quay về kịp thấy tôi. Chỗ em ngồi còn thơm mùi tócBuông dài lăn lóc dấu tình nhânHàng cây in thấp ngang ô kínhTiễn người cho lá biết bâng khuâng. Tôi để vuột bóng em trong mắtĐuổi theo đã trễ một chuyến tàuĐâu còn thấy bến nào để ghéCon tàu đang lướt tới đời sau. Pennant Hills-Winyard-Town Hall-ChatswoodPlatforms chi chít những trạm đờiTiếng còi giục giã…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 407

THÁNG CHẠP KHÔNG EM Trên tầng cao chót vótĐêm ngó xuống Sài GònTháng chạp còn thao thứcChờ em về khai xuân. Giọt Shiraz đã rótChỗ em ngồi bỏ khôngCụng ly cùng chiếc bóngRượu quen hơi còn nồng. Hương tan vào đáy táchTôi hớp cùng cạn tôiGiọt khuya vụt lăn lócTrên môi xưa rã rời. Cho đêm còn tóc rốiEm thả xuống xuân thìMà nghe hồn nhỏ lệBuồn bỏ lại trên mi. Tôi quơ quào lảo đảoVào tháng chạp không emToà tháp cao như cũngQuằn xuống dòng Thủ Thiêm! Nơi có…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 406

BƯỚC CHÂN THÁNG 11 Em đi về bên ấyBỏ tôi ở bên nàyChiều gầy trơ góc nắngTrên từng nhánh heo may. Đâu chắc gì em thấyTrời đất còn không hayBàn tay tôi lạnh cóngLọng cọng đếm tháng ngày. Nghe mùa thu động đậyCho đầy dấu ăn nănEm đi dù rất chậmNhịp guốc cũng thưa dần. Theo chân tháng 11Tôi lạc vào biệt tămMáu trong tim đã cạnCòn nghe tiếng thì thầm. Lời câm vang cùng tậnLận đận một đời nhauEm nhón gót ngoảnh lạiCũng chưa tới đỉnh sầu… Hư Vô…

Read More

Bài Mệnh Khúc Cho Em. Thơ Hư Vô

Đêm chong đèn tôi viếtBài mệnh khúc cho emTừ trái tim vụn vỡ Giữa đôi bờ chông chênh. Tình yêu như ngọn nếnThắp chưa đầy giấc mơLãng đãng trong nhịp thở Có giọt lệ tình cờ. Nhỏ vào đêm lạ lẫmCòn ngan ngát hương quenVai trần đan tóc rốiTựa xuống nỗi gập ghềnh. Một lần em biết khócCho mặn mà dung nhanCho buồn thêm khôn lớnCủa một thuở hoang đàng. Đêm chong đèn tôi viếtBài mệnh khúc cho emTình yêu như ngọn nếnTan vào nhau lênh đênh… Hư Vô

Read More

Quán Thơ Hư Vô 404

ĐỘNG NGUYỆT Đã tới giờ động nguyệtEm chưa kịp trở tayHình hài tan thành khóiNgang tàn tích liêu trai. Tôi chạy vào vô tậnNíu hụt một vầng trăngGọi nhau lời tuyệt vậnĐồng vọng tới trăm năm. Nguyệt cầm giao tương khúcGiữa đôi bờ chông chênhEm phơi hồn tiền kiếpCho hiễn linh miếu đền. Đường đã cùng đã tậnĐâu còn chỗ rút chânLạnh tanh dòng trăng rụngNguyệt khuyết dấu lưng trần… Hư Vô LẬP ĐÔNG Rồi mùa cũng đi qua ngày bão rớtĐể chiều đông ngồi nhặt những điêu tànVà cây…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 403

DẤU CHÂN DÃ TRÀNG Em tựa như làn gióBay qua những vực khôngMà tôi là chiếc láCòn trôi dạt bềnh bồng. Long đong vào vực cátChỗ chân em dã tràngCó lan man quýnh quángCũng một lần bước ngang! Thời gian như nước lớnLùa những dấu chân hoangĐâu còn thấy vết tíchCho tôi biết hoang đàng. Một lần em lãng đãngBước tới cuộc bể dâuHồn tôi là mây thấpCũng đâu giáp vách sầu. Có nhau trong khoảnh khắcMà đã xa nghìn trùngTrăm năm tựa chớp mắtBiết còn kịp về chung! Nơi…

Read More

Động Nguyệt. Thơ Hư Vô

Đã tới giờ động nguyệtEm chưa kịp trở tayHình hài tan thành khóiNgang tàn tích liêu trai. Tôi chạy vào vô tậnNíu hụt một vầng trăngGọi nhau lời tuyệt vậnĐồng vọng tới trăm năm. Nguyệt cầm giao tương khúcGiữa đôi bờ chông chênhEm phơi hồn tiền kiếpCho hiễn linh miếu đền. Đường đã cùng đã tậnĐâu còn chỗ rút chânLạnh tanh dòng trăng rụngNguyệt khuyết dấu lưng trần… Hư Vô

Read More