Mộng ước – Đặng Duy Hưng

Mộng ước – Đặng Duy Hưng ( Viết dành cho tất cả phụ nữ ngày 20/10) Lần đầu tiên tuần trước đến Hà Nội dự hội nghị y tế nàng gặp ‘người con gái trong mộng’. Nàng nhìn ra cửa sổ mưa tầm tã khi máy bay đáp xuống Nội Bài , bỏ lại phía sau lưng chồng và hai con cùng cái nắng gay gắt Đà Nẵng. Nàng bước vào phòng vệ sinh thấy cô ấy đang nói chuyện trên điện thoại cầm tay. Nhìn cô ấy từ hình…

Read More

Thương An qua lời thơ tiếng nhạc – Tamar Lê

Ngày xửa ngày xưa, lúc ở cái tuổi còn trèo lên cây ổi cây me, hay xuống ao bắt cá sau vườn làng quê, tôi đã bắt đầu rung cảm bởi những vần thơ tình mà mấy bà chị đọc cho nhau nghe. Có lần tôi dụi mắt khi nghe những lời tình buồn thiết tha của TTKH. Khi vào Saigon, vì cuộc sống có phần bon chen và xô bồ, tôi ít khi đọc thơ văn. Nếu đọc thì toàn những bài thơ tiếng Anh cho khóa học của…

Read More

Lòng vị tha trong tâm hồn người Việt – Tamar Lê

Cả tháng nay, mỗi lần xem video clips về Việt Nam trong thời gian đại dịch, khó mà tim không đập mạnh, thổn thức với nhiều cảm xúc khi thấy cảnh khổ cực của thường dân, rất là những người từ quê lên tỉnh kiếm sống qua ngày. Trong những năm trước, vào dịp Tết họ đổ xô về quê thăm gia đình, mang theo một chút quà cáp hay tiền bạc dành dụm cho cha mẹ già và đàn em dưới mái nhà tranh. Nhưng năm nay chuyến về…

Read More

Đóa hồng cho em!! Đặng Duy Hưng

Đóa hồng cho em!! Đặng Duy Hưng ( Cám ơn cô Diệu Tâm tấm hình sưu tầm làm chủ đề) Trong giấc mơ năm 14 tuổi trên chuyến xe lửa từ quê ngoại trở lại Hà Nội bà có cảm giác chiến tranh mỗi ngày như tiến gần sát bên lưng . Đúng như dự đoán , mấy tháng sau cả gia đình bà khăn gói lên tàu vào Nam , đến vùng đất xa lạ dù nói chung ngôn ngữ. Bà là mẹ của nàng năm nay 86 tuổi…

Read More

Lửa trại – Đặng Duy Hưng

(Truyện ma tình cảm nhẹ nhàng) Sau 75 đi cắm trại vẫn vui nhưng thấy thiếu cái gì đó bởi chủ thuyết vô thần cấm không cho kể hay tin vào chuyện ma quỷ. Hôm ấy sau một ngày chơi đủ thứ trò chơi từ nhẫy bao bố , chạy đua tiếp sức bằng chân bị cột …. Tối đến chia ra từng nhóm nhỏ 7 đến 10 người ngồi quanh lửa trại đem đồ ăn ngon ra mời lẫn nhau. Giỡn đùa bằng những câu chuyện vui, cuối cùng…

Read More

Viễn Trình mãi còn yêu em – Tamar Lê

Viễn Trình mãi còn yêu em Dù yêu là chết trong lòng một ít, là tan nát cõi lòng, hay giấc mơ có nhuốm nhớ nhung ưu phiền, thế mà ai ai cũng muốn lên thuyền yêu đương. Nếu là thi sĩ, nhạc sĩ hay lãng sĩ, tình yêu không chỉ là cơn gió thoảng, mà là biển mặn tình nồng sâu đậm và bao la, nhất là người đó không ai xa lạ với thành phố lãng mạn Melbourne: Viễn Trình. Hồi còn ở Tasmania, thỉnh thoảng QH và…

Read More

Anh còn nợ em – Tamar Lê

Anh còn nợ em Ở Việt Nam, người giàu cũng nhiều mà người nghèo còn nhiều hơn. Cứ xem mấy video clips cho thấy những người bị đuổi ra khỏi nhà trọ trong đại dịch Covid, rồi phải tay bồng, tay dắt bầy con nhỏ đi bộ cả trăm cây số về quê để may ra được ‘yên bình’. Thường thường người nghèo còn bị thêm cái họa mắc nợ. Mắc nợ là việc cực chẳng đã, chứ ai mà muốn mắc nợ… nhưng khi mắc vào rồi thì khó…

Read More

Ngọc Trang hát với dòng sông – Tamar Lê

Nhìn vào bản đồ Việt Nam mình, dù không phải là thi sĩ, nhiều người cũng có thể mường tượng đó là một cô gái duyên dáng, dễ thương với chiếc nón lá và tà áo dài tha thướt như dáng tiên. Không những vậy, Việt Nam có thể nói là quê hương của nhiều dòng sông lãng mạn, dù có tha hương đâu đó trên đất người, tâm hồn người Việt luôn luôn quyến luyến với dòng sông quê nhà. Sông quê em đôi khi không lặng lẽ Vào…

Read More

Anh vẫn yêu màu tím – Tamar Lê

Anh vẫn yêu màu tím “Dù những bắt hạnh đã xẩy ra cho đời tôi, luôn luôn tôi tin tưởng rằng ai ai cũng có trái tim nhân hậu cho đời và cho người” – Anne Frank Hồi xưa tôi thường theo mẹ đi xem hát bội ở làng… Mẹ tôi bảo: trên sân khấu có hai loại quan thần: râu đen là người xấu, râu trắng là người tốt, trong lối nhìn lưỡng diện ‘thiện – ác’. Vì còn ‘rất là con nít’, tôi chia bạn bè ra hai…

Read More

Trang hồi ký không bao giờ quên – Tamar Lê

Vào cuối tháng Tư năm 1975, Khi đó, tôi đang dự hội nghị quốc gia ở Schonell Special Education Research Centre của đại học Queensland. Một tuần được rời xa Tasmania để khi trở về thì tình yêu Tasmania sẽ dâng trào hơn nữa. Nhưng trong tâm hồn tôi hình như có gì bất ổn. Khi tôi trình bày xong bài research của mình thì một đồng nghiệp kêu tôi ra uống café trên campus và chia sẻ: “I am sorry to let you know that Saigon is in pain…

Read More